Tôi thích đàn bà đã đi qua đổ nát. Tâm hồn rách nát, con tim chai sạn nhưng chưa…

Tôi thích đàn bà đã đi qua đổ nát. Tâm hồn rách nát, con tim chai sạn nhưng chưa bao giờ gục ngã với cuộc đời. Họ đã yêu, đã thương, tấm lòng đã trao, nước mắt từng rơi rất nhiều, nỗi đau cũng đã mang trong mình. Họ không mới mẻ, cũng chẳng vẹn toàn. Họ cũ, phụ nữ cũ…

Tôi ngược đời thế đấy! Tôi khác tất cả mọi tên đàn ông trên thế gian này.

Tôi thích đàn bà biết khóc như thế nào cho xứng, biết cười như thế nào cho vừa. Họ đã từng ôm cho mình những niềm đau khiến cho con tim và tấm lòng mình có những vết cắt hằn sâu cả cuộc đời.

Họ đã từng khóc, khóc thật nhiều, khóc hằng đêm, khóc đến khô cả nước mắt, khóc đến cạn cả nỗi buồn. Nhưng họ đã biết cười tươi với bản thân, họ đã đứng dậy và bước tiếp. Lâu dần với họ tình yêu đã không còn là thứ tốt đẹp nhiệm màu, họ có thể mất lòng tin, họ không còn xem cuộc đời này là cổ tích. Họ thản nhiên sống cho mình 1 cuộc sống cô độc để rồi cứ thế đợi chờ những gì mà ông trời đã sắp đặt cho riêng bản thân họ.

Chạm tới họ không hề dễ dàng 1 chút nào cả! Khó lắm, rất khó nhưng tôi lại thích. Tôi ngược đường thế đấy, tôi không chọn cho mình 1 tình yêu quá đổi dễ dàng. Tôi thích chông gai.

Tôi thích đàn bà không quá lớn mà cũng chẳng trẻ, xét về mặt tâm hồn. Có thể tôi hơi ích kỉ, nhưng tôi không rảnh để quen và yêu thương những cô gái vừa mới chớm nở với cuộc đời.

Tôi không muốn tốn phí thời gian của mình cho những cô gái mới lớn, những cô gái mới bắt đầu yêu, chả lẽ tôi lại phải dành thời gian của mình ra để dạy các cô yêu thương sao cho phải phép và toại lòng đôi bên à. Trải qua từng ấy chuyện có thể giờ đây tôi bần hèn thế đấy. Nếu thế các cô hãy đi tìm những chàng trai mới lớn, chưa biết khóc mà yêu!

Tôi ích kỉ, tôi bần hèn thế đấy. Tôi ngược đường, đàn ông ngoài kia chỉ thích đàn bà còn vẹn nguyên nhưng tôi lại thích đàn bà đã cũ.
Phụ nữ là để yêu, họ đáng được trân trọng.

Sưu tầm



Nguồn: FB NguoiBL

Leave a comment
WP2Social Auto Publish Powered By : XYZScripts.com