GIẶC ĐÃ TAN RỒI, SAO ANH VẪN CHƯA VỀ VỚI EM? Dưới đây là nội dung 1 bức thư đã …

GIẶC ĐÃ TAN RỒI, SAO ANH VẪN CHƯA VỀ VỚI EM?

Dưới đây là nội dung 1 bức thư đã lưu lạc suốt 34 năm của liệt sĩ Nguyễn Thái Hòa. Anh gửi về cho người yêu trước khi bước vào 1 cuộc hành quân mà chính anh cũng không biết ngày trở lại. Xin được trích dẫn toàn bộ nội dung để chúng ta biết được, những con người ở thế hệ vàng đó, đã yêu, đã sống và đã chờ đợi nhau thế nào.

***

19/2/1979

Em thân yêu của anh !

Thư em đến với anh giữa lúc anh cùng đơn vị chuẩn bị lên đường đi chiến đấu. Lẽ ra anh không báo tin này cho em và gia đình biết, phần vì thời gian rất gấp và khẩn trương, phần vì anh không muốn em phải lo lắng nhiều vì anh.

Em thân yêu! Ở xa em có thể hiểu được tâm trạng của anh lúc này không em – bâng khuâng, buồn và nhớ da diết, anh bâng khuâng vì đêm nay là đêm cuối cùng ở vùng đất khu 4 này. Ngày mai anh sẽ ra phương Bắc để bước vào cuộc chiến mới.

Nơi đó cuộc ác chiến đã và đang diễn ra. […] Nơi đó đồng đội đang chờ anh. Anh buồn vì những lúc này anh thấy mình cô đơn và buồn tẻ. Anh nhớ em da diết bởi vì anh sẽ phải xa em nhiều năm nữa, chưa biết khi nào anh mới quay trở lại gặp em. Ôm em và hôn em thắm thiết. Tình yêu của em và anh trong những ngày tháng qua đã để lại cho anh tình thương em, yêu em vô bờ bến. Có thể nói rằng mỗi bước đi, mỗi ngày sống anh đều có em…

Em ơi, ngày mai anh đi về phương Bắc, anh không được gặp em để có đôi lời biệt ly! Ra đi mang nhiều nỗi nhớ thương, ai có thể thấu hiểu được lòng anh trong lúc này em nhỉ? Chỉ có anh thôi, anh đang sống trong giờ phút chia ly. Bao lời anh nói em nhờ thư, nhờ gió mây gửi đến cho em.
Anh ra đi mang theo tình em, anh ra đi để được hiểu, được sống trong giờ phút có cảm nghĩ sâu sắc và tất nhiên sẽ hiểu hết các giá trị của tình yêu. Một tình yêu của anh với em không giới hạn. Một tình yêu vô cùng đẹp đẽ. Dù có nói vạn lần yêu em anh cảm thấy vẫn chưa đủ. Anh không biết nói gì hơn nữa để diễn tả nỗi nhớ tình thương và yêu em như lúc này.

Em yêu thương và nhớ mãi của anh! Chỉ còn 3 giờ đồng hồ nữa là anh tạm biệt nơi đây. Có lẽ chiến thắng của quân dân ta ngày mai có thể có cả công anh. Nhớ theo dõi tin thắng trận và mừng cho anh em nhé. Anh đã và đang chuẩn bị hành quân như em đã viết thư cho anh. Và đêm nay anh không ngủ để ghi nốt trang thư trên mảnh đất này. Ngày mai anh sẽ hành quân, anh sẽ không ngủ để nhớ em, không ngủ để diệt thù, không ngủ để nhìn em suốt canh thâu, không ngủ để gần em và luôn thấy em.
Nhận được thư này đừng nên lo lắng nhiều và buồn em nhé – tan giặc anh về, chờ đợi anh em nhé, chờ đợi anh.

Đêm 19/2.

Anh yêu của em

Tái bút: Anh chỉ nhận được thư em ngày 6/2. Vì chuyển nên đừng ghi theo địa chỉ cũ nữa, khi nào có địa chỉ mới anh sẽ báo tin sau. Anh đã ghi thư cho chị Nhuần + Huệ và em 2 lá. Nhưng mới chỉ nhận được thư em lúc 20h ngày 19/2. (Thông cảm cho anh vì thời gian rất gấp. Ngồi ghi thư cho em ngay trong lúc tất cả đang chuẩn bị lên đường – lính mà em).

***

Lá thư đã không kịp gửi, anh cũng không biết được "địa chỉ mới" của anh ở vị trí nào vì sau cuộc hành quân đó, trước tên anh đã có thêm 2 từ "Liệt sĩ". Anh hy sinh cách đó 2 tuần ở một nơi cách xa người anh yêu đến 400km. Và lời hứa "tan giặc anh về" cũng không bao giờ thành sự thật.
"Cô gái của anh" chỉ nhận được lá thư này sau ngày anh mất đúng 34 năm và khi đó đã không còn là 1 "cô gái" trẻ trung ngày nào nữa.

Chiến tranh khắc nghiệt như vậy đó! Nó chia cắt dân tộc, chia cách con người và biến mọi thứ giản đơn thành những điều không thể. Sống trong những năm tháng hòa bình, chúng ta không thể hiểu hết được cha anh đã phải trải qua những gì để gìn giữ lại hòa bình cho mảnh đất quê hương. Không chỉ máu xương mà đôi khi là tình yêu, là hạnh phúc và là cả cuộc đời.

Theo báo: Vnexpress
Tác giả: Vịt – BeatVN



Nguồn: FB NguoiBL

Leave a comment
WP2Social Auto Publish Powered By : XYZScripts.com