"Em chỉ biết khóc, em sợ đoạn phim đó đăng, sau này hết dịch em xin đi làm …

"Em chỉ biết khóc, em sợ đoạn phim đó đăng, sau này hết dịch em xin đi làm chắc hỏng ai dám nhận em phải không anh?"

Thật ra mình không ngủ đêm qua, mặc dù mình chúc em bé đó ngủ ngoan, mình mong đến sớm đển xem có thể giúp gì.

Thương quá, trước mặt mình là 1 em bé gầy nhom, mình hỏi: "Em có giận người đó không? Em có coi clip đó không?".

…Thế là em bé khóc, rồi ai cũng khóc, mọi người đều im lặng để khóc. Hình như khóc thì dễ nói chuyện hơn.

Em kể về quê em ở An Giang, cha mẹ có 4 người con đều là gái, và chỉ có mình em đi làm, nhưng từ Tết giờ công ty cho nghỉ, em cũng đi phụ hồ, nhưng em kéo cát lên sàn không nổi, nên chủ không cho làm.

Phòng trọ ở chung 5 người, hết gạo, hết tiền. Anh hàng xóm nói, để tụi tao chở mày đi xin gạo ở máy từ thiện bên kia, em đâu có xe đâu. Em nhờ 2 anh đó chở đi…

Em đứng xếp hàng, đến lượt em, chị gái đó nói em không được nhận. Hai anh đó chở em về phòng trọ, em cũng hỏng có kể lại với ai trong phòng, nên trong phòng không ai biết là em đi xin gạo từ thiện mà hỏng được cho…

Tối Má em ở dưới quê gọi điện lên la em, là làm bậy hay sao mà trên máy điện thoại nó quay mày kìa… em chỉ biết khóc, em sợ đoạn phim đó đăng, sau này hết dịch em xin đi làm chắc hỏng ai dám nhận em phải không anh? Rồi em khóc, tui cũng không biết trả lời sao nữa.

Tui hỏi em tên gì, em nói, Má em cho em 1 tên Hà, nhưng em thích tên mình là Có vì em muốn có việc làm lo cho bản thân, gửi về quê cho Má, … "Em muốn em có một ước mơ là đoạn phim đó đừng chiếu nữa được hông anh…?"

Tui nói, em đừng sợ gì cả, kệ đi mình sống đúng việc đúng với mình, hứa đừng buồn nha, bây giờ nhận trước 1 phần nha … Rồi mai anh xuống tiếp nha…

Hãy tin vào cuộc sống, giống như 1 dòng sông cứ trôi ra biển … và trái tim giọt nước đó muốn ra biển lớn … dù em đang ở cánh đồng khô hạn …

Tui xin phép được về, vì tui muốn em ấy dành thời gian cho em nghỉ ngơi vì đôi mắt em đã mệt mỏi, trong gương mặt ấy đã hốc hác … và bàn chân đã tìm được bàn chân … mặc cho loa phường ngoài kia vẫn gào thét đóng góp … cho máy tự động có lệnh dừng rời khỏi vị trí, cho chị cán bộ có quyền sanh sát lâu lâu làm việc thiện Lậu …

Đường về nhà có hạt bụi nào vô tình rớt vào mắt… Đời buồn nhưng vẫn đẹp, nụ cười đàng hoàng muôn đời là nụ cười tươi…
Hãy yêu lại từ đầu.
Những bông hoa mới nở.
Hãy đi lại từ đầu con đường bóng cây tre.

(Cre: Tien Doan Nguyen)





Nguồn: FB NguoiBL

Leave a comment
WP2Social Auto Publish Powered By : XYZScripts.com