– Dạo này con hút thuốc à? – Gì? Con làm gì đã biết hút thuốc đâu mẹ? – Mẹ thấ…

– Dạo này con hút thuốc à?

– Gì? Con làm gì đã biết hút thuốc đâu mẹ?

– Mẹ thấy tàn thuốc trong phòng con đấy, con nên ngừng ngay việc tệ hại lại ngay, con muốn giống như ngoại à? Vì mỗi ngày trên nửa tép thuốc mà đã lao vào cái u.ng th.ư phổi và s.uy tim để rồi cả nhà chịu mất mát của ông ngoại đấy !

2 đôi mắt nặng trĩu sự thất vọng nhìn nhau trong không gian phòng tĩnh mịch, tôi chỉ biết ngắm nghía về phía cuối gian phòng nghĩ về những sự việc mình đã làm – trở thành người mà ngày trước mình ghét nhất… Nhưng mẹ có hiểu được? Sau những tàn thuốc rơi vãi đấy là cả một nỗi buồn, sự cô đơn và bất hạnh trong tâm can của bản thân, nhìn xem cả ngày tôi chỉ quanh quẩn trong phòng và chả có ai quan tâm hỏi thâm và nói chuyện! Từ đấy mà mỗi điếu thuốc là một câu chuyện, một chút lo lắng và suy tư, thành dần ra mà tôi hút nhiều hơn và xem đó như một người bạn an ủi tinh thần…

(Âu Vĩnh Hưng)



Nguồn: FB NguoiBL

Leave a comment
WP2Social Auto Publish Powered By : XYZScripts.com