Chúng ta đều là trạm dừng chân tạm bợ của một vài ai đó, và là chốn về yên ổn củ…

Chúng ta đều là trạm dừng chân tạm bợ của một vài ai đó, và là chốn về yên ổn của một ai đó.

Nhưng làm sao biết được ai là người chỉ tạm bợ ghé ngang, ai mới là người chịu neo lòng ở lại? Đời người tốt nhất là đừng nên gặp quá nhiều người, để rối bời chẳng biết đâu là duyên, đâu là nghiệp, đâu mới là chân tình, còn đâu chỉ toàn giả ý.

Bởi khi còn trẻ, người ta dễ đau lòng vì những lần rời tay buông bỏ… của những người cứ ngỡ là người thương. Rốt cuộc cũng chỉ là khách qua đường, dừng chân trú tạm, nhân ngày bão giông. Rồi nắng hửng mưa tan, họ rời đi. Và chúng ta ngơ ngác tự hỏi, rốt cuộc mình đã làm sai điều gì, mà chẳng thể giữ lại nổi một con người?

Nhưng chúng ta thật quá ngốc rồi, chúng ta ơi. Vì ngay từ đầu, làm gì có đúng sai. Khi “trạm dừng” vốn dĩ chỉ là nhất thời, còn cái mãn đời lại thuộc về “chốn về” nương náu sau cùng.

Thế nên đừng cam tâm làm một trạm dừng chân, đừng phó mặc cho lòng mình quá nhiều người ghé ngang tạm bợ. Trạm dừng này, khoá kín cửa then cài, treo bảng cấm từ đây. Chỉ mở ra cho đúng người xứng đáng muốn an ổn ở lại, muốn chung tình lâu dài.

Miễn tiếp khách qua đường. Chỉ đón đợi người thương.

Bởi vậy tốt nhất, đời người đừng nên gặp quá nhiều người. Gặp đúng người, là đủ!

Cre: Deepzone



Nguồn: FB NguoiBL

Leave a comment
WP2Social Auto Publish Powered By : XYZScripts.com